MÊNH MÔNG

  • Đăng bởi:
  • |
  • 16/02/2026

 

   Mênh Mông

Lặng chìm thì cứ lặng chìm,

Muốn chìm, muốn nổi do ta hết,

Muốn chết hay không cũng tự mình!

Dìm mình xuống mãi, than tôi khổ,

Thử hỏi ai khai mở được mình?

Trói cột ta rồi la ta khổ,

Cái khổ của ta cũng tự ta.

Bung ra! Bung bét cho đời mở!

Mở tận trời cao chẳng sướng sao?

E e ấp ấp trong lòng ấy,

Tưởng vậy là ta yên ổn sao?

Bao đời chui rúc trong lồng ấy,

Chẳng thấy chính ta dìm mất ta!

Ai ơi! Tỉnh mộng mau đi nhé!

Mở toác, mênh mông mãi mãi thông,

Thông rồi cứu độ bao sanh chúng.

Chẳng thấy xưa nay vốn mênh mông!

Sao người cứ lại khuyên co rút?

Chỉ ngại gió sương với bụi trần.

Chỉ là ta nhát nên chui rúc,

Chẳng hiểu mênh mông vốn vậy mà!

 Mênh mông đang hiện nên như vậy,

Cứ để mênh mông hiển mênh mông!

Mênh mông đồng với bao trời thẳm,

Sáng sạch, trong xanh, sáng sáng tươi!

Sáng soi trong lặng Như Như vậy,

Chẳng chút nhiễm nhơ, chẳng bụi trần.

Bất nhơ, bất nhiễm mênh mông thế,

Thoáng thoáng mênh mông, thoáng mênh mông!

Mênh mông thông thoáng soi thiên cổ,

Cả cổ lẫn kim chỉ mênh mông!

Mênh mông chỉ vậy, xưa nay vậy,

Chỉ một mênh mông chẳng đổi thay!

Dẫu cho ai đó không công nhận,

Vô tận mênh mông cũng thế thôi!

Thế thôi, vô tận, vô vô tận!

Vô tận mênh mông mãi Hiện Tiền!

Hiện Tiền Hiện Hữu mênh mông thế!

Thế thế, mênh mông mãi mãi Như!

Mãi Như, mãi Hiện mênh mông ấy!

Mãi mãi mênh mông, mãi Hiện Tiền!

         

Thoáng Sư  (Tỳ Kheo Thích Tuệ Hải)

Những khoảnh khắc cuối đông năm Ất Tỵ

(Ngày 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ – Ngày 16/02/2026)

Bài viết liên quan